Ăn canh rau Mồng Tơi với Tép Trấu rang vàng hương vị khó quên

Những lần được về bên má, là tôi thấy mình dường như nhỏ lại, tôi cứ ngỡ bản thân chỉ mới vừa tuổi lên chín lên mười. Bởi với má, tôi lúc nào cũng trẻ dạy, nên cứ nhắc nhở trong chừng khi tôi làm bất cứ việc chi. Như một thói quen không thay đổi, hễ được ở nhà là tôi hay quấn quýt bên má để phụ việc nhà. Tôi thích nhất cái cãm giác được ngồi bên bếp lửa, cùng má trải lòng với những chuyện đời mà tôi đã gặp qua. Vì được cưng, nên mỗi lần về quê, má thường nấu những món ăn tôi ưa thích như canh Mồng Tơi ăn với Tép Trấu rang vàng.

noi canh rau mong toi
Nồi canh rau Mồng Tơi trên bếp

Thuở ấy nhà tôi nghèo lắm, ba thì đi làm mướn ở xa, má ở nhà sớm hôm tảo tần nuôi tôi ăn học. Thấu hiểu nỗi nhọc nhằn của má và ba, nên cứ sau buổi đến trường là tôi hay tự đi ra đồng, tìm cá tép để đem về cho má làm cơm. Quê tôi nhiều phù sa nên nước ngã màu, có lẽ vậy mà tôm tép vô tư sinh sản. Con Tép Trấu thì thôi nhiều vô kể, như món quà của thiên nhiên riêng dành tặng cho dân nghèo.

em trai dang hai rau mong toi
Hái lá rau Mồng Tơi xanh non trên giàn

Muốn ăn canh thì phải có rau để nấu, nên chẳng cần má phải biểu là tôi cũng tự hái về. Cái tình quê như bát nước đầy, mỗi khi cái giàn Mồng Tơi nhà tôi khi lá mới chưa ra, thì cứ chạy ù qua nhà dì năm hay cô chín xin hái lá, rồi đợi má đi làm đồng về sẽ nấu cho ăn. Biết tôi thèm món canh dân dã, nên dẫu có mệt đến cở nào, má cũng tỉ mỉ làm sạch từng con tép nhỏ, để lúc ăn con trẻ không bị đầu tép làm đau. Tình thương mênh mong của má là vậy, công cha sâu rộng tợ biển trời, tôi nghĩ đời dẫu có bao thay đổi, tôi vẫn một lòng hiếu thuận với má ba.

Không hiểu tại sao khi được ngồi bên má, là tôi hay nhắc về những câu chuyện của ngày thơ. Có lẽ, đó là những tháng ngày êm ấm nhất của đời tôi, vì đã được chở che trong vòng tay trìu mến. Tôi nhớ cái cảm giác bụng đối cồn cào, khi mãi mê chơi cùng chúng bạn, rồi khi về nhà được má bới cho một tô cơm chan canh Mồng Tơi với Tép Trấu rang, món ăn không cao sang mà đậm đà tình nghĩa, nên cái vị Mồng Tơi còn đọng mãi ở bờ môi qua năm tháng của đời người.

an com voi canh rau mong toi
Ăn cơm với canh rau Mồng Tơi với Tép Trấu rang vàng

Cũng như lúc còn thơ, tôi vẫn háo ăn món mình yêu thích, bởi vậy mà má hay cười và bảo: “Cái thằng lớn chồng ngồng rồi mà cứ y hệt trẻ con!”. Nghe má nói, tôi ước chi mình bé mãi, để quẩn quanh bên má và để được yêu trìu, nếu tôi bé thì má sẽ còn trẻ mãi và sống đời khoẻ mạnh với cháu con.

Và không biết ai đó, có cãm nhận giống tôi khi xa nhà, được ăn nhiều món ngon vật lạ, nhưng cái hương vị dẫu có ngon thế nào đi nữa, cũng trống vắng nhạt phai và vô vị đối với tôi. Không giống như món canh mồng tơi dân dã từ tay má nấu, tôi được ăn hoài mà mãi vẫn thấy ngon.

Đề nghị cho bạn

Giới thiệu tác giả: Admin

Rất vui mừng khi biết bạn là khách truy cập website thường xuyên. Tôi hy vọng đã mang lại cho bạn những kiến thức bổ ích từ bài viết này. Rất mong được sự cộng tác bài viết của các bạn gần xa về tất cả các lĩnh vực.

Trả lời