Ăn canh rau Tập Tàng vào mùa nắng gắt nhớ dáng mẹ hiền

Mỗi một con người đều có một hoàn cảnh riêng, có hạnh phúc có bất hạnh. Ai cũng có một tuổi thơ của mình để nhớ? Giữa cái ồn ào náo nhiệt của phố thị bỗng vang lên tiếng rau trong nắng gắt: “Ai mua rau Tập Tàng hông” , tiếng rao ấy khiến lòng tôi cứ quặn thắt và bao kỷ niệm đầy nước mắt phút chóc bỗng ùa về như dòng thác lũ trong tôi.

Năm tháng tuổi thơ của tôi chỉ có mẹ, vì ba đã sớm ra đi khi tôi còn tuổi ẫm bồng. Trong ký ức của tôi không có nỗi đau mất cha, chỉ có hình bóng gầy còm nhưng đầy ấm áp của mẹ. Những lúc buồn nhớ ba, mẹ ôm chặt con trẻ vào lòng, dòng nước mắt cứ lăn tròn trên má. Mẹ tảo tần hôm sớm hái từng ngọn rau vườn bán lấy tiền để nuôi con, những ngọn rau dại mang tên gọi Tập Tàng có hình bóng mẹ ngập tràn trong tâm tưởng.

ro rau tap tang
Rổ rau tập tàng non xanh mới hái sau vườn

Mẹ dạy con từng vị thuốc của các cây rau dại, rau má tính hàn giải nhiệt, rau huyết bọt bổ khí, rau ngót nhiều vị ngọt lại mát gan, tất cả những cây cỏ quanh mình mẹ gần như hiểu hết, mẹ nói: “Những cỏ cây sống quanh con người đều có ích, chỉ cần con bỏ công tìm hiểu thì nó sẽ phục vụ hết mình trong đời sống thường nhật của mỗi chúng ta”.

me dang ban rau tap tang
Người mẹ bán rau tập tàng ở chợ quê

Và cứ thế, mỗi ngày mẹ dạy để con rõ thông những loại rau tạp ở quanh ta. Nồi canh rau Tập Tàng mẹ nấu sau mà thơm ngọt đến lạ lùng, trong nồi canh dân dã ấy có mùi thơm của đất và có tình yêu thương ngọt ngào của mẹ. Tuy là món canh rau dân dã nơi đồng quê, nhưng ai đã thưởng thức một lần thì dù có đi xa cũng luôn nhớ về một miền quê da diết.

bua com co canh rau tap tang
Bữa cơm nghèo có canh rau tập tàng

Rau Tập Tàng sống mãnh liệt như niềm tin của mẹ, mùa Hè nắng gắt mùa mưa lầy lội nhưng rau cũng cứ thản nhiên xanh, rau Tập Tàng như không bao giờ tàn lụi nó vẫn xanh rờn tồn tại quanh nhà. Cứ thế mỗi sáng, với mớ rau ra chợ bán, trưa về chỉ có vài con cá nhỏ, mẹ con đùm bọc nhau cho đến ngày con vào đại học, mẹ tiễn con với bao niềm vui lớn, con cũng rộn ràng vì chân trời mới được mở ra. Thế nhưng, niềm vui vừa đến thì cuộc sống nghiệt ngã cũng ùa về, mẹ lâm trọng bệnh qua đời, con mãi lìa xa, để lại trong con một nỗi buồn côi cúc giữa dòng đời con cãm thấy chơi vơi.

Nỗi đau trong con biến thành sức mạnh không lời, thêm vững chãi giữa cuộc đời nhiều cạm bẫy, và để một buổi chiều nghe tiếng rau khắc khoải: “Ai mua rau Tập Tàng hông”, con lại quặn lòng nhớ đến mẹ kính yêu. Cái tên Tập Tàng không chỉ đọng lại những âm thanh vừa ngộ nghĩnh lại xót đau, mà còn đó đọng lại trong con bao ký ức, những ngọn rau dại rung rinh trong sương sớm như bóng dáng của mẹ hiền cơ cực bởi gì con.

Đề nghị cho bạn

Giới thiệu tác giả: Gà rô ti

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *