Câu chuyện về mùa Sắn chín năm xưa khó phai còn nhớ mãi

Đất làm điểm tựa cho cây vươn mình nảy nở, sông mang nước về tắm mát cho vườn ruộng kết trái đặn mùa say. Thế đấy, vùng đất Miền Tây được ông trời ưu ái nên một năm tròn hoa trái cứ luân phiên. Ngoài những loài cây cho trái hái ra tiền, thì quê hương sông nước vẫn còn nhiều quả ngon dân dã, nào trái lý gió đưa hương ngào ngạt, nào mận nào me để con nít miệt đồng thỏa lòng với cái vị chua vị chát. Rồi mùa cà na đi qua đong đầy bao kỷ niệm, nhường cho mùa trái Sắn lại về tím cả một trời thương.

chum san chin
Chùm Sắn chín đỏ trên cành

Những khi mùa Sắn về, thì con nít miệt đồng vui mừng khôn xiết, cái loại trái tròn vo bé xíu có màu tím rịm ấy, hiếm đứa con nít nhà quê nào mà chưa được nếm qua. Về quê nhà ngây vào mùa Sắn chín, ta như bắt gặp tuổi thơ của chính mình trong sự hồn nhiên của bọn nhỏ hôm nay.

Thời con trẻ của bọn tôi vô cùng phá phách, hễ khi ông trời dìu dịu nắng là cả đám rủ nhau hái Sắn mà ăn. Chẳng có cái thú vui nào bằng khi được đong đưa trên cành, như những chú chim bé nhỏ, được nhấm nháp trái ngon mà chẳng mất tiền mua.

Rồi cũng chính gì say mê với cái thú tiu diêu ấy, mà có đứa đã bị ngã nhàu xuống dòng sông. Mặc dù, làm gẫy nhành Sắn lớn nhưng chẳng đứa nào có chút buồn lo, rồi từ cái sự cố vô tình ấy lại được đám con nít tụi tui cho ra đời thêm một cuộc vui, đó chính là trầm mình dưới dòng sông, nhâm nhi từng trái nhỏ ngọt ngào, răng môi thâm tím vì nhuộm màu Sắn chín.

con nit treo cay hai chum san chin
Đám con nít trèo cây hái trái Sắn chín

Tưởng chừng cuộc vui sẽ được kéo dài, ai ngờ chú Bảy chủ vườn phát hiện nên đứa nào đứa nấy co dò mà chạy để thoát thân. Cứ ngỡ chú ích kỷ chẳng cho ăn, nhưng sau này hiểu ra do chú sợ bọn con nít tụi tui trèo cao lỡ sảy chân bị té. Bây giờ, mỗi khi có dịp về quê là chú cháu ít nhiều cũng chuyện trò thăm hỏi, kể chuyện thiếu thời của bọn nhỏ chúng tôi.

tret san chin vao ao
Trò chơi trét Sắn chín vào áo

Câu chuyện về mùa Sắn năm nào chưa dừng lại, mà rất buồn cười với cái vụ nghịch phá của thằng Tèo. Biết con bé Lài nó hay thích tư lự lúc chiều buôn, nên thằng Tèo rủ tôi đi chọc phá. Mời ăn Sắn chỉ là cái cớ lừa con nhỏ, chứ cái chuyện trét Sắn vào áo con bé Lài mới là âm mưu của hai đứa bàn ra, nhưng con bé Lài khi đã biết ra nó đâu dể bỏ qua cho hai đứa. Nó đến tận nhà méc ba, méc má để tụi tui bị đòn cho bỏ ghét cái thói xéo xắc khó ưa.

Nhớ về thời con trẻ, về mùa Sắn đã xa, và tôi không lúc nào bỏ qua loại trái quê dân dã. Đến hôm nay, lúc có dịp về quê nhà vào đúng lúc mùa Sắn kia chín rộ, tui lại cùng tụm bảy tụm ba với đám con nít quê nhà, rồi cùng nhấm nháp trái ngon thôn dã, để nghe lòng man mát nhớ tuổi thơ, và gủ hết nỗi lo buồn trong cuộc sống.

Trái quê, những trái ngọt ngon chỉ có con nít vùng quê mới hiểu được, nhưng trái Sắn tím năm nào đã ôm ấp tuổi thơ qua, mà mẹ đất giành cho ta một tình yêu vô bờ bến.

Đề nghị cho bạn

Giới thiệu tác giả: Biết tuốt

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *