Cơm nguội ngào đường món quà má cho con lót dạ đến trường

Mỗi một giai đoạn của đời người, thì ta lại có những suy nghĩ và hoài bão khác nhau. Lúc còn thiếu niên, thì mong mau mau trở thành người lớn để được sống tự do tự tại, làm những điều mình thích không phải bị ba má la rầy. Đến khi trưởng thành thì lại cố tạo dựng tiền tài và danh vọng, rồi đến ngày gần bước qua bên kia cái dóc của cuộc đời, chúng ta lại khao khát có được một ngày của tuổi ấu thơ và sống hoài niệm về quá khứ nhiều hơn.

Phải chăng đó là lẻ thường, bởi con người ta luôn mong muốn những điều chưa có, và luyến tiếc cái mất đi khi biết được giá trị đích thực của nó. Cuộc sống chốn phồn hoa đô hội cuốn ta vào sự mê quặc lạ kỳ, rồi lâu dần làm cho ta lãng quên quá khứ để thích nghi với nhịp sống mới. Ta sẽ thay đổi rất nhiều, trong cách mặc cách ăn những món ăn được chế biến cầu kỳ, với những nguyên liệu đắt tiền, thường làm ta thoả thích đâu còn ai nhớ đến món Cơm Nguội nhà quê.

doi bung an com nguoi
Đi học về đối bụng ăn cơm nguội ngon lành

Còn nhớ không? Những buổi đi học về bụng đối cồn cào, ta liền ù chạy ra sau bếp bới một tô cơm nguội ngấu nghiến ăn ngon lành với ơ cá kho khô. Nhớ những khi thèm quà bánh, má đâu có tiền chìu ý những đứa con, vậy là phần cơm nguội còn dư hôm trước được phơi khô, giờ má mang ngào với đường mía quê nhà cho thêm chút tép mỡ, ôi sao mà ngon đến lạ lùng, và khó có loại quà bánh đắt tiền nào sánh kịp.

lam com nguoi ngao duong
Má đang làm cơm nguội ngào đường

Món cơm nguội ngào đường của má năm xưa, nó tuy không sang trọng như những món cao lương mỹ vị, nhưng nó ẩn chứa cái tình cái nghĩa của quê hương. Má thường nói: ” Làm ra hạt gạo cực lắm nghe con, phải biết quý trọng và đừng bao giờ phí phạm ” ; lúc đó chỉ biết nhìn má mỉm cười, rồi lại bị cuốn vào cái vị béo ngọt của món Cơm Nguội ngào đường chứ có biết gì hơn.

Nhưng giờ đây, khi trải qua những thăng trầm của cuộc đời, ta mới hiểu hết giá trị lớn lao ẩn sâu trong câu nói giản đơn của má. Và ngây lúc này đây, ta lại chợt thèm món Cơm Nguội nhà quê của má, nhưng đã muộn màn vì má chỉ còn trong niềm tưởng nhớ mà thôi.

Đề nghị cho bạn

Giới thiệu tác giả: Mít đặc

2 Comments

Trả lời