Đến Miền Tây ăn cơm với cá hủn hỉn kho tiêu quê nghèo

ca hun hin kho tieu
Cá hủn hỉn kho tiêu trong bữa cơm

Mấy con cá hoà quyện cùng hương vị đậm đà của nước mắn đồng, rồi cho thêm chút nước màu được thắng từ đường mía, lửa chụm liu riu, khi cá chín cho vào muỗng mỡ, tiêu rắc cuối cùng. Vậy là ta đã có mẽ cá kho thơm lừng hương đồng nội, những điều trong thấy tưởng chừng rất đổi bình thường, nhưng đôi khi ta khó tìm được trong bộn bề cuộc sống. Nó gợi cho ta nhớ về những năm tháng ấu thơ, với những buổi cơm chiều ngon miệng với gia đình cùng ơ cá kho hủn hỉn. Và giữa lòng phố thị, con cá hủn hỉn đâu phải có tiền là mua được, vậy nên đừng bao giờ ta buôn bỏ những điều đơn giản, những cái chân quê từng gắn bó một thời.

Hủn hỉn, cái tên nghe qua sao mà ngộ nghĩnh, nó là tên của loài cá nào ở xứ Miền Tây, xin thưa rằng: ” Hủn hỉn là cái tên chung mà dân miệt đồng gọi cho mấy loài cá nhỏ như; bảy trầu, lìm kìm, cá sặc non, bống dừa, bống xệ, hay cá rô non sống trong mươn sau nhà hay cập mé kênh trước cửa ” . Muốn bắt nó thì chỉ cần lấy cái rổ rồi xuống mươn tìm nơi có cá, xúc đảo rổ mấy vòng, hay dùng mãnh cước nhỏ kéo rê cặp mé kênh là bắt được. Hủn hỉn thì chẳng bao giờ ai đem chúng nấu canh, mà chỉ ngắt đầu hay để nguyên con rửa sạch, rồi đem kho tiêu mằn mặn thì ngon không gì tả xiết.

hai cha con keo luoi bat ca hun hin
Hai cha con đang kéo lưới bắt cá hủn hỉn

Người phố thị đừng mong mua được loại cá này ngoài chợ, bởi vì đây là đặc ân mà thiên nhiên riêng giành tặng cho dân nghèo của xứ đồng bưng, bữa cơm chiều ăn no căng cả bụng khi có thêm tô canh tập tàng với đủ loại rau quê, cái ngọt của rau non hoà cùng vị béo của hạt cơm gạo mới, cái vị mặn lẫn cay cay của con cá hủn hỉn kho tiêu. Mùi vị đặc trưng này sẽ quyện bay trong gió giữa làng quê mỗi sáng mỗi chiều, khiến lòng người cãm thấy ấm áp và ngập tràn niềm vui hạnh phúc.

bua com ca hun hin kho tieu
Bữa cơm đạm bạc cá hủn hỉn kho tiêu

Ngày lại năm qua, những tay lưới kéo cứ vui đùa nước, những cái rổ vẫn xoáy tròn kiểu bắt cá giản đơn. Bao bữa cơm nghèo chẵng thiếu cái mẽ kho hủn hỉn đạm bạc chân quê, không cầu kỳ như bao món ngon vật lạ, vậy mà những đứa trẻ quê nghèo vẫn no khoẻ và lớn thật nhanh cùng năm tháng ở miệt đồng.

“Giữa lòng phố thị chợ nhớ quê.
Nhớ mùi hủn hỉn kho tiêu thơm lừng.
Ai ơi khổ cực đã từng.
Quê nhà dẫu khó chớ đừng vội quên. “

Đề nghị cho bạn

Giới thiệu tác giả: Mít đặc

1 Comment

Trả lời