Nhớ dữ lắm bữa cơm quê nghèo trước hàng ba cùng tía má

Trong trí nhớ của tôi, có những hình ảnh thân quen như: khúc mương vườn, đôi bờ phủ đầy rong bèo, con rạch cỏ mọc rậm rạp giữa mé. Nơi đó tôi thường theo cha đi xúc cá hủn hỉn về cho mẹ kho mắm, những hôm nhà thiếu tiền chợ.

Tôi nhớ hoài bước chân cha lội trong nước ngập đến ngang bụng, nhớ chiếc rổ xúc ông cầm trên tay, nhớ cái thau trôi lềnh bềnh theo từng bước cha đi. Tôi thì lò dò bước trên bờ, cha tới đâu tôi tới đó, mong ngón ngập ngừng.

hai cha con bat ca hun hin
Hai cha con bắt cá hủn hỉn trên đồng

Cha tôi men theo mé nước, rồi ông chợt dừng lại đưa rổ lẹ làn đãi, rồi lại xúc. Mỗi lần cha tôi dỡ rổ lên là cá hủn hỉn nhảy xôi xối, rồi theo nhau rớt vô cái thau đang trôi bên cạnh.

Cá hủn hỉn không phải là tên một loài cá nào cả, mà là tên gọi chung cho mấy thứ cá nhỏ, cá tạp rẻ tiền, chắc chỉ có người nghèo mới ăn, như: cá thiểu, cá lòng tong, sặc bướm, rô non, bã trầu, lia thia lẩn với tép trấu, tép rong.

Được mớ cá, cha tôi hái lục bình đậy lại, lấy rổ nhỏ úp lên. Thường, chỉ không đầy nửa buổi là ông kiếm đủ cá cho cả nhà ăn một bữa, hết thì xúc mớ khác, cá hủn hỉn có mấy ai rộng để giành đâu.

me ngoi lam ca hun hin
Mẹ ngồi làm cá cho buổi cơm chiều

Tôi nhớ hoài hình ảnh mẹ ngồi làm cá bên chái bếp, tánh mẹ kĩ lưỡng, cá hủn hỉn bà cũng làm cho thiệt sạch như câu bà thường dạy chúng tôi: “Nghèo cho sạch rách cho thơm”. Bọn trẻ chúng tôi hay ngồi nhìn mẹ làm cá, mà đầu óc tư tưởng tới nồi mắm kho thơm ngát cả gian nhà. Trong lúc đó, cha tôi lại ra vườn hái rau đủ thứ, nào là càng cua, cải trời, rau cần, ngò gai, húng cây, có khi lại được cả tai tượng hay lá xoài non. Được mớ rau rồi, mẹ tôi lại cậm cụi rửa cho thiệt sạch như thối quen cố hữu của bà.

Cá hủn hỉn tuy lụn vụn tầm thường, mà đem kho mắm thì trở thành món ăn ngon tuyệt. Hễ thứ gì vào tay mẹ tôi cũng thành độc đáo, cũng thành kỷ niệm nhớ đời.

bua com truoc hang ba
Bữa cơm chiều quê nhà trước hàng ba

Tôi nhớ hoài những bữa cơm trước hàng ba, cả nhà quây quần đợi mẹ tôi bưng nồi mắm kho cá hủn hỉn, toả mùi thơm phức ra cùng với nụ cười ấm áp. Rồi bữa cơm thường ngày thắm đẫm hương vị quê mùa với cá hủn hỉn, với rau vườn lại trở thành những ký ức khó phai mờ, đi theo người ta suốt cả quãng đời còn lại.

Ai nói cơm nhà nghèo không ngon?

Đề nghị cho bạn

Giới thiệu tác giả: Mì cay

Trả lời