Nhớ hoài Rau Dừa chấm mắm kho trong buổi cơm chiều nhà Ngoại

Có ai đó đã cợt đùa rằng: “Con gái lấy chồng rồi là con của người ta, cha mẹ ruột sẽ ít khi về thăm hỏi”. Riêng tôi, không hề nghĩ vậy, bởi cha mẹ trong tôi cao rộng tựa biển trời. Thế nên, dù đã trưởng thành và có một tổ ấm riêng tư, nhưng chuyện viếng thăm mẹ già là việc ưu tiên mà tôi luôn nghĩ.

Cha mất sớm nên tôi chỉ còn có má, thấy tôi thường xuyên về thăm nhà, má hay rầy la vì sợ gia đình chồng sẽ không ưng trong dạ, và những lần như vậy tôi càng thương má nhiều hơn. Má đâu biết rằng, tôi sợ rồi đây sẽ không còn có dịp, vì tuổi má đã già như chuối chín trên cây. Tôi về đây, nơi thương yêu của má vẫn đong đầy trong cả từng món ăn mà tôi yêu thích.

Biết tôi ưa món Rau Dừa chấm mắm, nên cứ mỗi lần về thăm, má đều ra ao vườn hái rau rồi kho mắm để tôi ăn. Nhìn má chuyên tâm lo lắng ân cần, bao nhiêu hồi ức tuổi thơ bỗng quay về trong tôi như phép lạ.

dam rau dua non
Đám rau Dừa xanh non mơn mởn

Rau Dừa đối với nhiều người có lẽ chỉ là một món ngon, nhưng với riêng tôi nó có phần ngọt ngào và đong đầy bao kỷ niệm. Đó là những ngày tháng ấu thơ, tôi theo má đi dọc các triền sông hay mương nước có Rau Dừa sinh sống. Tìm hái rau cũng là kế để mưu sinh, biết một số người ở phố chợ thích loại rau này để ăn cùng với mắm kho, nên má con tôi hằng ngày cất công tìm hái.

Có lẽ, ông trời thấu nỗi nhọc nhằn của mãnh đời khốn khó, nên ban tặng cho loại rau này mọc đầy kênh rạch bờ ao. Một loại rau tuy thân hình bé nhỏ, nhưng đã là cứu cánh cho biết bao hoàn cảnh chốn quê nghèo. Bát cơm tôi ăn, tấm áo mặc đến trường, cũng được đổi lấy từ những cọng Rau Dừa mọc hoang trên kênh rạch.

bo rau dua
Hai mẹ con bó rau Dừa mang ra chợ bán

Như một thói quen, cứ mỗi lần về nhà, tôi chưa kịp đòi ăn thì má đã bắt nồi mắm kho rồi hái Rau Dừa cho tôi chấm. Đã mấy mươi năm, và đã thành gia thất, nhưng không hiểu sao tôi không kho được nồi mắm ngon tuyệt vời như của má.

Thấy tôi ăn ngon, má nhìn tôi rồi đọc câu thành ngữ: “Ăn cơm với mắm, nó thấm về đâu?”. Không biết nó thấm về tận đâu? Nhưng với tôi, Rau Dừa ăn với món mắm kho má nấu, nó đã thấm vào trong từng suy nghĩ của riêng tôi. Thấm cả vào tim, bởi tình thương mà má tặng cho tôi từ thuở bé thơ đến tận bây giờ dù tôi đã khôn lớn. Qua món ăn đơn sơ nhưng má tôi đã gửi trọn thâm tình trong đó, có hương vị của quê nhà lan tỏa ngập hồn tôi.

bua com rau dua cham mam kho
Bữa cơm chiều nhà Ngoại có rau Dừa chấm mắm kho

Bữa cơm chiều quê Ngoại cùng con gái của tôi, là một niềm vui không sao quên được. Mỗi lúc được theo tôi về thăm Ngoại, là nó ríu rít như chú chim non mới học nói học bay. Biết con bé giống tôi, hay tại món Rau Dừa ăn cùng mắm kho Ngoại nấu, mà sao con bé thích thú vô cùng với loại rau quê. Hay có lẽ, cái chất hương đồng cỏ nội dễ mua chuộc lòng người, bởi hai chữ quê hương. Để khi lớn lên, ta yêu sao từng tấc đất, đất cũng yêu người nên tạo nguồn sống giúp sinh tồn. Cũng như cây Rau Dừa quê tôi, từng sẽ chia bao cuộc sống, trong đó có sự nương nhờ của chính má và tôi. Dẫu Rau Dừa là một thuở xa xôi, nhưng đã trở thành một ký ức đẹp trong tôi trọn đời.

Đề nghị cho bạn

Giới thiệu tác giả: Biết tuốt

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *