Tình mẫu tử ngọt đắng ôm ấp lên từng đọt Nhãn Lồng non

Mỗi khi có dịp ra chợ, rảo bước vào khu bày bán những loại rau vườn, thì lòng tôi rộn lên bao niềm nhớ. Tôi nhớ bữa cơm đạm bạc mà chỉ có cá kho với rau luộc, nhớ cái vị đăng đắng ngòn ngọt của Nhãn Lồng, sao mà ngon khó tả. Và nhớ những lời má tôi thường hay nói: “Nhãn Lồng tốt lắm nghe bây, nó trị cái bệnh mất ngủ rất đại tài nên rán mà ăn”.

hai me con hai dont nhan long
Hai mẹ con đang hái đọt Nhãn Lồng non

Má tôi hình như rất rành công dụng của tất cả các loại rau quê, đến nồi canh của bữa cơm luôn là những loài rau vườn sẵn có, mà thiên nhiên riêng dành tặng cho dân nghèo quê tôi. Ngày còn nhỏ, tôi thường theo má đi hết khu vườn này đến khu đất nọ, để hái đọt Nhãn Lồng. Không phải vì siêng năng như má nghĩ, mà vì tôi khoái nhất được nhấm nhấp những trái Nhãn Lồng chua chua ngòn ngọt. Hồi đó, cứ thích là ăn chứ nào biết suy nghĩ gì đâu, nhưng khi lớn lên mỗi khi nhìn trái Nhãn Lồng thì tôi lại nghĩ ngay đến tình mẫu tử. Bởi, trái Nhãn Lồng từ lúc còn non cho đến khi chín hẳn, lúc nào cũng được bao bọc bởi một lớp áo bên ngoài, cũng giống như tình mẹ giành cho con thương yêu và che trở.

Bữa cơm đạm bạc có đọt Nhãn Lồng luộc

Không cần mỹ vị cao lương, chỉ mấy đọt Nhãn Lồng và tô nước xanh làm canh tạm, vậy mà chưa bao giờ vị ấy nhạt mất trong tôi. Tui thương má, thương sự lam lũ của quê nghèo, nhớ những điều bình dị của miền nắng cháy, nhớ trái Nhãn Lồng được bao bọc tựa vòng tay của mẹ hiền ôm ấp cả yêu thương.

Nhãn Lồng tuy đắng mà ngon.
Bởi tình của mẹ chu toàn trong tay.
Những khi thao thức đêm dài.
Nhớ nồi rau luộc mẹ thay thuốc dùm.
Mẹ là bao nỗi nhớ nhung.
Như trái Nhãn Lồng bao bọc đời con.

Đề nghị cho bạn

Giới thiệu tác giả: Biết tuốt

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *